Cô gái đến từ hôm qua – Phần 15

Những câu thơ thật buồn. Nhưng chắc không phải dành cho tôi . Nhà thơ Xuân Diệu đâu có biết tôi !

Chương 8
Tiểu Li đã hết sốt và đi học lại bình thường. Vết thương trên trán nó đã lành nhưng để lại một vết sẹo . Cũng may là vết sẹo nằm sát phía trên chứ nếu nó xích xuống gần con mắt thì không sao che giấu được.
Tiểu Li nói với tôi :
– Em sẽ để tóc dài che vết sẹo .
Tôi gật đầu :
– Ừ, che lại đi ! Trông vết sẹo nó xấu xấu thế nào !
Tiểu Li buồn buồn :
– Nhưng phải vài tháng nữa tóc em mới đủ dài .
Tôi nheo mắt :
– Mày không làm cho nó dài lẹ hơn được hả ?
– Làm sao làm được !
Tôi chép miệng :
– Không được thì thôi ! Từ đây đến đó, tao không nhìn vô trán mày nữa . Mỗi khi trò chuyện với mày, tao chỉ nhìn từ mắt trở xuống thôi !
Nói vậy nhưng mỗi khi giáp mặt Tiểu Li, tôi không làm sao kìm được ý muốn nhìn vô vết sẹo của nó . Vết sẹo thoạt đầu màu đen, dần dần ngả sang nâu, mỗi ngày mỗi bợt hẳn đi và cuối cùng chỉ còn là một vệt thẫm nhờ nhờ, nếu không nhìn kỹ khó mà biết.
Dù vậy, Tiểu Li vẫn không bỏ ý định để tóc dài . Điều đó càng ngày càng trở thành một ước muốn tha thiết của nó, như một nỗi ám ảnh.
Cứ cách khoảng vài ngày, Tiểu Li lại hỏi tôi :
– Anh xem tóc em có dài thêm chút nào không ?
Tôi ngắm nghía thật kỹ rồi lắc đầu :
– Tao thấy nó cũng vậy ! Y như bữa trước !
Tiểu Li vùng vằng :
– Y như sao được mà y như !
Rồi nó níu tay tôi, năn nỉ :
– Anh nhìn kỹ đi ! Có dài ra một tí tẹo phải không ?
Tôi lại nhìn kỹ một lần nữa và vẫn thấy chẳng có gì khác. Tuy nhiên, không muốn làm Tiểu Li thất vọng, tôi làm bộ gật gù :
– Ừ, hình như nó có dài ra một tí . Nhưng chỉ một tí tẹo thôi !
Mặt Tiểu Li rạng rỡ hẳn lên. Nó trách tôi :
– Thấy chưa ! Lúc nãy anh không chịu nhìn kỹ gì hết !
Tôi cười cười :
– Ừ, lúc nãy tao quên nhìn kỹ .
Tiểu Li không biết tôi bịa . Nó móc túi lấy cho tôi một cây kẹo .
– Ở đâu vậy ? – Tôi hỏi, giọng hí hửng.
– Hôm qua, mẹ cho em hai cây . Em ăn một cây, còn một cây em để dành cho anh.
Tôi bóc lớp giấy, định bỏ cây kẹo vào miệng nhưng không hiểu sao đến phút cuối tôi lại cắn cây kẹo làm đôi . Tôi ăn một nửa, nửa kia đưa cho Tiểu Li :
– Phần mày nè !
Tiểu Li lắc đầu :
– Anh ăn đi ! Hôm qua, em ăn rồi !
Tôi dúi nửa cây kẹo vào tay nó :
– Mày cứ ăn đi ! Chuyện hôm qua thì nói làm gì !
Tiểu Li mỉm cười . Nó cầm lấy nửa cây kẹo với vẻ ngạc nhiên sung sướng. Có lẽ lần đầu tiên nó thấy tôi tử tế trong chuyện ăn uống. Từ trước đến giờ, tôi luôn luôn giành ăn với nó . Và lý lẽ của tôi bao giờ cũng “chính đáng” : “Mày sún răng không nên ăn nhiều kẹo !”. Những lúc ấy, Tiểu Li không làm sao cãi lại tôi . Nó chỉ biết ngồi nghểnh cổ nhìn tôi ăn phần kẹo của nó với đôi mắt rưng rưng.
Vì vậy, hôm nay tự dưng thấy tôi trở nên đàng hoàng, chắc Tiểu Li lạ lùng lắm ! Nó đâu có biết từ khi nó ốm đến nay, đã có một sự thay đổi lớn lao xảy ra trong con người tôi, sự thay đổi chính tôi cũng không rõ nguyên cớ, chỉ biết nó đem lại cho tôi một nỗi dịu dàng mênh mông và không màu sắc. Tôi chẳng còn buồn bắt nạt Tiểu Li. Tôi không còn cảm thấy thích thú khi “làm khổ” nó nữa . Bây giờ tôi chỉ muốn đem lại cho Tiểu Li những niềm vui bất ngờ, nho nhỏ, tôi muốn thấy nó vui vẻ suốt ngày như một con chim sâu lách chách, không bị té chảy máu, không bị ốm liệt giường, không những giọt nước mắt…
Những ước muốn ấy cứ tràn ngập lấy tôi mà không tự giải thích, vừa mơ hồ vừa rõ rệt…
Lợi sứt vẫn còn căm tôi chuyện bữa trước. Giờ ra chơi, nó không thèm giữ dép cho tôi nữa . Tôi hứa trả công nó hai viên bi, nó cũng không chịu giữ . Nó nhất định “tẩy chay” tôi . Tôi đành phải nhờ Tiểu Li giữ giùm.
Tiểu Li không giữ dép “chuyên nghiệp” như Lợi sứt. Giờ ra chơi, nó vẫn tót ra ngoài chơi nhảy dây, đánh chuyền với tụi con gái . Đi đâu, nó cũng xách đôi dép của tôi theo kè kè bên cạnh.
Thấy vậy, Lợi sứt càng tức. Tức cả tôi lẫn Tiểu Li . Nhưng nó chẳng làm gì chúng tôi được. Thế là nó giở võ mồm.
Một hôm, tôi và Tiểu Li đang trên đường về nhà, Lợi sứt từ đâu phía sau chạy vù qua, miệng la thật to :
– Con gái chơi với con trai
Thế nào cũng đẻ ra vài đứa con !
Tôi nghiến răng, chửi :
– Đồ peace !
Và co giò đuổi theo . Nhưng Lợi sứt chạy nhanh như ngựa . Tôi rượt theo một quãng, thấy khoảng cách giữa tôi với nó mỗi ngày một xa, bèn đứng lại thở dốc.
Lát sau, Tiểu Li đi tới . Thấy tôi, nó mắc cỡ quay mặt đi chỗ khác. Tôi lặng lẽ đi bên cạnh nó. Đã mấy lần tôi định mở miệng nói chuyện với Tiểu Li nhưng nghĩ đến cái câu peace của Lợi sứt, tự nhiên tôi đâm ra rụt rè .
Từ đó đến khi về tới nhà, tôi chỉ nói với Tiểu Li được mấy câu :
– Rồi mày coi ! Tao sẽ đánh nó một trận nhừ xương !
Nghe đánh lộn, Tiểu Li sợ hãi, can :
– Anh đừng đánh nhau với nó !
Tôi khịt mũi :
– Lần này tao sẽ đánh ! Mày đừng can !
Tiểu Li nhăn nhó :
– Em sợ lắm !
– Sợ thì đứng ngoài ! Mày nhào vô như bữa trước bể đầu ráng chịu à nghen !
Nhưng tôi vẫn chưa “trả thù” Lợi sứt được. Vào lớp, tôi không dám gây sự với nó, sợ bị phạt. Tôi chỉ nhìn nó gườm gườm. Lợi sứt vẫn tỉnh bơ, mặt nó cứ nhơn nhơn ngó dễ ghét. Nó thừa biết là trong khuôn viên nhà trường, tôi không dám làm gì nó.
Tôi cũng không dám đánh nhau trước cổng trường. Đi một quãng xa, tôi mới quay đầu nhìn lại phía sau . Nhưng Lợi sứt đã biến đâu mất tăm. Tôi quay lại tìm hai, ba lần vẫn không thấy nó .
Trong khi tôi đinh ninh Lợi sứt đã ra về trước tôi, không thèm cảnh giác nữa, thì nó lại từ phía sau chạy vụt qua và vẫn châm chọc hai đứa tôi bằng cách rống lên cái câu bậy bạ kia .
Tôi tức nổ đom đóm mắt nhưng lần này tôi không thèm đuổi theo nó . Tôi biết có đuổi cũng chẳng kịp.
Chạy một quãng, thấy tôi không đuổi theo, Lợi sứt quay đầu lại và đưa tay lên mũi ngoe nguẩy chọc quê tôi .
Tôi mím môi, hầm hè trong bụng : “Rồi mày sẽ biết tay tao !”.
Nhưng tôi vẫn chưa “tóm” Lợi sứt được. Giờ ra về, nó lẩn nhanh như chạch. Và cứ thừa lúc tôi lơ đễnh, nó lại phóng vèo qua mặt và giở giọng đểu cáng.
Nó cứ lặp đi lặp lại cái trò bỉ ổi đó khiến Tiểu Li đâm ngại đi chung với tôi . Dù không biết chính xác nhưng tôi vẫn có cảm giác là dạo này, dọc đường từ nhà đến trường và từ trường về nhà, Tiểu Li cố tình bước nhanh hơn tôi . Cứ đi chung một hồi, bất giác tôi phát hiện ra Tiểu Li đã ở phía trước. Tôi vội rảo bước theo . Nhưng một lát, tôi lại thấy mình đang lẽo đẽo đằng sau .
Nếu như trước đây, tôi đã cự nự Tiểu Li và “ra lệnh” cho nó đi song song với tôi . Nhưng dạo này, không hiểu sao tôi bỗng đâm ra ngại ngùng, bẽn lẽn như thể tôi không còn là tôi nữa, như thể một người nào đang sống thay tôi .
Tới một hôm, trên đường về, Tiểu Li lại rảo lên trước. Tôi nảy ra một ý định, thay vì đuổi theo nó, tôi cố tình đi thật chậm. Đến khi Tiểu Li đã đi cách tôi một quãng khá xa, tôi chạy vụt vào một bụi cây ven đường và nấp kỹ trong đó .
Một lát sau, Tiểu Li mới phát hiện ra sự mất tích của tôi . Nó đứng lại, dáo dác tìm quanh. Từ trong bụi cây, tôi nhìn rõ vẻ ngơ ngác và hoảng hốt của Tiểu Li . Nó kêu tên tôi hai, ba lần, giọng đầy lo lắng, nhưng tôi nghiến răng không đáp. Tôi còn phải chờ tóm cho được Lợi sứt.
Đúng như tôi nghĩ, chừng mười phút sau, Lợi sứt lù lù dẫn xác đến. Thấy Tiểu Li đứng một mình, nó có vẻ ngạc nhiên và đi chậm lại . Khi bước ngang qua bụi cây tôi nấp, cặp mắt nó láo liên ánh lên vẻ nghi ngờ . Nhưng trước khi Lợi sứt hiểu ra chuyện gì, tôi đã nhanh nhẹn xông ra, ôm cổ nó vật xuống đất.
Vì không kịp đề phòng, Lợi sứt bị tôi vật ngã dễ dàng. Tôi cỡi lên người nó, đấm túi bụi, vừa đấm vừa la :
– Cho mày hết nói bậy nè ! Cho mày hết peace nè !
Nhưng Lợi sứt vốn khỏe hơn tôi . Sau đòn phủ đầu của tôi, nó vùng vẫy, chòi đạp một hồi và vùng dậy được. Đến lượt tôi bị nó cỡi lên người và bị nó giáng những quả tối tăm mày mặt.
Lợi sứt nặng như một bao gạo . Nó ngồi lên bụng tôi, tôi đã hết muốn thở . Đã vậy nó còn nhún lên nhún xuống, miệng la :
– Cho mày hết đánh lén nè !
Tôi nghiến răng chịu đòn, thỉnh thoảng vung tay đánh trả được mấy cái nhưng chẳng hề hấn gì Lợi sứt.
Trong lúc tôi đang có nguy cơ trở thành món “chả cá” dưới tay Lợi sứt thì Tiểu Li chạy lại :
– Buông ra ! Buông ra ! Không có đánh nhau !
Tiểu Li càng la, Lợi sứt giã tôi càng khỏe .
Thấy vậy, Tiểu Li mếu máo :
– Ngày mai em méc cô cho coi !
Lợi sứt đang say máu, nó gầm ghè :
– Cho mày méc !
Bất thần, Tiểu Li xông vào ôm chặt lấy Lợi sứt và cắn cho nó một phát vào lưng.
Lợi sứt nhảy nhổm lên, nhăn nhó :
– Úi chà, đau quá !
Thừa cơ, tôi vùng dậy, hất Lợi sứt qua một bên và lật người lại nằm đè lên nó .
Lần này, tôi ngồi lên bụng, Tiểu Li ngồi lên chân, Lợi sứt hết đường cựa quậy . Biết không thể xoay chuyển tình thế được, Lợi sứt hết ham đánh trả, nó chỉ đưa hai tay lên mặt đỡ đòn.
Khi nỗi tức giận đã vơi đi, thấy Lợi sứt nằm xụi lơ, tôi đâm chán. Tôi hỏi nó :
– Mày hết nói bậy chưa ?
Lợi sứt xìu như bún :
– Hết.
– Thật không ?
– Thật.
– Thề đi !
– Thề .
– Thề sao ?
Lợi sứt chớp mắt :
– Đứa nào nói bậy ra đường xe cán.
Lợi sứt thề xong, tôi và Tiểu Li liền buông nó ra . Kể từ hôm đó, Lợi sứt không bao giờ dám đụng đến hai đứa tôi nữa .
Sau trận hỗn chiến, quần áo của tôi nhầu nát, lấm lem. Nhưng điều đó không đáng sợ bằng vết bầm trên mắt. Nhìn vết bầm này, mẹ tôi sẽ biết ngay là tôi đánh lộn. Và rất có thể ngoài trận đòn của Lợi sứt, tôi sẽ được mẹ tôi “bổ sung” thêm một trận đòn khác.
Nhưng những “nỗi đau” nhỏ nhoi này thật không thấm gì so với nỗi hân hoan choáng ngợp trong lòng tôi khi cái bóng đen giữa tôi và Tiểu Li thật sự biến mất và cái chiến công bất đắc dĩ kia đã khiến chúng tôi gắn bó với nhau hơn.

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. hungdaubac
    Jun 29, 2013 @ 09:46:34

    Hồi bé, thỉnh thoảng mình có “chiến đấu” với bạn bè, nhưng chẳng bao giờ được bạn gái bênh chằm chặp và cùng chung chiến hào như anh chàng này .

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: