Hãy tự hào vì chúng ta là người VIỆT

Tại sao là Nick mà không là một gương mặt Việt Nam? Cát-xê của Nick không nhỏ. Anh yêu cầu chế độ VIP cho đoàn tuỳ tùng hơn chục người. Cho đến thời điểm tôi viết những dòng này, nghĩa là đã 2h sáng thì trên Facebook của tôi vẫn tràn ngập những lời cảm xúc về Nick Vujicic của bạn bè. Thật dễ hiểu, với những gì mà chàng trai không tay, không chân đã làm được, anh xứng đáng được ngưỡng mộ và tôn vinh. Ấy thế mà, tôi vẫn không thể nào ngăn được tiếng thở dài…

Thở dài là bởi, với những trường hợp tương tự như Nick Vujicic tại Việt Nam, trong vòng 1 phút tôi có thể kể tên ra 5 gương mặt tiêu biểu. Những người như thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng, vận động viên khuyết tật Phạm Thị Thu… đã làm được những điều mà ngay cả người thường cũng khó có thể làm được.

Hoàn cảnh của họ, tài năng và nghị lực của họ có lẽ không thua Nick là bao, ấy thế mà họ vẫn đang miệt mài đâu đó để tìm mọi cách sống qua ngày, nỗ lực để cống hiến cho xã hội nhưng không được mấy ai quan tâm. Trong khi đó, những doanh nhân người Việt giàu có đã phải bỏ một số tiền khổng lồ lên tới 32 tỷ đồng để mời Nick đến Việt Nam, nói chuyện về nghị lực sống, về đam mê vượt qua khó khăn (những điều mà người Việt Nam nói chung và những người khuyết tật nói riêng đã có thừa).

32 tỷ đồng, một con số khổng lồ trong thời điểm hiện tại, khi mà các doanh nghiệp đang lao đao vì khủng hoảng kinh tế và người dân cũng đang ngập chìm trong khó khăn. Có thể nói với một chiến dịch được cho là thành công về mặt truyền thông như một công ty đang làm với Nick Vujicic, đó không hẳn là một sự lãng phí. Tuy nhiên, tôi cứ nghĩ nếu công ty này chịu bỏ ra phân nửa số tiền đó thôi, để giúp đỡ những gương mặt khuyết tật tài năng vươn lên… thì họ vẫn có thể tạo được một chiến dịch PR vừa thành công cả về mặt truyền thông lẫn ý nghĩa xã hội. Bởi những người khuyết tật Việt Nam cần những sự giúp đỡ thiết thực hơn là những “cú hích” về tinh thần mà Nick đã mang tới.

Một anh bạn người nước ngoài của tôi tự hỏi, không biết tại sao truyền thông Việt Nam lại “điên cuồng” với Nick Vujicic như vậy. Điều này thật ra không quá khó hiểu khi mà hệ thống các kênh trên truyền hình liên tục phát TVC về Nick gần như 30 phút một lần. Là một người làm báo, tôi chưa bao giờ tôi thấy giới truyền thông Việt Nam lại “nhẹ dạ” đến như vậy. Họ biết đằng sau một “Nick khuyết tật nghị lực” chính là một bệ đỡ truyền thông khủng khiếp đến từ các công ty phát hành sách của Mỹ. Nói đơn giản hơn, Nick cũng chỉ là một sản phẩm truyền thông để người ta bán được sách mà thôi. “Anh ấy là một người phi thường, nhưng anh ấy cũng là một nghệ sĩ biểu diễn”, bạn tôi nói. Quả thật, với những gì đã thấy chiều nay tại sân bay, tôi nghĩ anh cũng có phần đúng.

Ít người biết được rằng Nick đến Việt Nam không phải do công ty truyền thông mời, cũng không hẳn do một nhà xuất bản nọ “cầu khẩn” mà đơn giản đó chỉ là một trong các điều khoản hợp đồng đã ký với Nick. Theo đó, để có thể phát hành sách của Nick tại Việt Nam, nhà xuất bản nọ buộc phải đáp ứng một yêu cầu là tổ chức một buổi diễn thuyết cho anh tại nước sở tại. Ngoài những điều khoản trong hợp đồng xuất bản, hợp đồng mang Nick đến Việt Nam cũng bao gồm nhiều yêu cầu rất khắt khe, thậm chí những yêu cầu đó chỉ đến từ các ngôi sao… Hollywood.

Một trong những yêu cầu của Nick là: “Không có bất kỳ một cuộc gặp gỡ riêng nào với báo giới”, những gì anh làm chỉ là diễn thuyết trước đám đông. Giới thạo tin còn kể rằng một đơn vị tổ chức đã xin tài trợ vé máy bay cho Nick từ một hãng hàng không giá rẻ của Việt Nam nhưng anh không chịu, yêu cầu của Nick là phải một hãng có uy tín ở Việt Nam. Anh cũng yêu cầu các chế độ VIP cho đoàn tuỳ tùng lên tới hơn chục người của mình. Anh cần có người nếm trước đồ ăn (có lẽ vì thể trạng của anh không được tốt). Ngoài ra, số tiền cát-xê của Nick cũng không hề nhỏ (có người nói 22.000 USD, có người nói 200.000 USD, con số chưa thể kiểm chứng nhưng kể cả “chỉ” 22.000 USD thì đó vẫn là một con số quá lớn).

Tại sân bay chiều nay, khi Nick vừa hạ cánh, an ninh được thắt chặt thậm chí còn hơn cả khi cặp vợ chồng nổi tiếng của Hollywood là Angelia Jolie và Brad Pitt tới Việt Nam. Tới mức, một cuộc cãi vã lớn đã xảy ra giữa giám đốc nhà xuất bản và tổ An ninh tại cửa VIP sân bay nội địa (Nick được sắp xếp ra cửa nội địa dù bay quốc tế) vì tổ an ninh đã không cho vị giám đốc này vào trong dù ông này lớn tiếng tuyên bố: “Tôi là trưởng ban tổ chức đây”. Cánh báo chí bị buộc phải đứng ngoài xa cách cửa gần 150m và không thể tác nghiệp vì xe đón Nick đã đậu sát cửa, kính đen ngòm và dĩ nhiên Nick không có lấy một lời chào dành cho người hâm một thông qua báo giới.

Tối nay, những gì Nick chia sẻ thật ra không có gì mới, đó là điều mà bất kỳ một người khuyết tật nào (thậm chí cả người thường) cũng sẽ từng mắc phải. Còn nghị lực sống ư, hãy hỏi những Nguyễn Ngọc Ký, Nguyễn Công Hùng, Nguyễn Bích Lan (người dịch sách của Nick), “Cô bé xương thuỷ tinh” Phương Anh… xem họ có nghị lực sống và vươn lên trong cuộc sống không? Hỏi họ xem họ có xứng đáng được tôn vinh không? Hỏi họ xem họ có xứng đáng được quan tâm nhiều hơn không? Khi mà số tiền 32 tỷ đồng đó, biết đâu lại chẳng gần bằng ngân sách của “Đề án trợ giúp người khuyết tật giai đoạn 2012 – 2020″ đã được phê duyệt ấy chứ.

Trước khi buổi nói chuyện “Chào Việt Nam” của Nick diễn ra, giá vé chợ đen được đẩy lên con số 1,5 – 2 triệu đồng. Một con số không hề nhỏ đối với đa số người Việt trẻ. Nhưng nhiều bạn trẻ sẵn sàng bỏ 2 triệu để nghe Nick nói chuyện về nỗi khổ, về nghị lực sống… trong khi họ sẵn sàng bĩu môi và không thèm bố thí một đồng cho người ăn xin tàn tật. Vì đâu có sự khác biệt đó?

Câu hỏi là: Tại sao lại là Nick mà không phải là một gương mặt cụ thể nào đó của Việt Nam, như hiệp sĩ công nghệ Nguyễn Công Hùng chẳng hạn? Với những gì mà Công Hùng làm được, nếu anh được truyền thông Mỹ “o bế” như Nick, hẳn anh cũng nổi tiếng không kém và biết đâu một đơn vị nào đó lại chẳng bỏ cả trăm nghìn USD để mời anh tới nói chuyện?

Sự khác biệt lớn nhất giữa Nick và Nguyễn Công Hùng không phải là tài năng hay nghị lực, mà đơn giản chỉ là ở sức hút truyền thông. Chẳng ai ngu để tin rằng một công ty bỏ một đống tiền ra mời Nick về Việt Nam chỉ với mục đích từ thiện, xã hội. Sức hút của Nick là quá lớn, đặc biệt là với sự tiếp tay của truyền thông, với những TVC được phát liên tục trên truyền hình (và nhờ đó người ta bán được báo, thu được tiền quảng cáo, lại được tiếng là “hướng tới cộng đồng khuyết tật” dù sự thật mục tiêu cao cả này chỉ là một phần rất nhỏ mà thôi).

Tại sao lại là Nick, tại vì anh ấy là… người nước ngoài. Thật vậy, người Việt chúng ta vốn sính ngoại. Không ít lần các ngôi sao hạng B, C của nước ngoài tới Việt Nam phải ngỡ ngàng vì mình được… hâm mộ quá xá. Các cụ ta nói cấm có sai: “Bụt chùa nhà không thiêng” là vậy…

Nguồn : facebook

5 phản hồi (+add yours?)

  1. hungdaubac
    May 24, 2013 @ 13:51:19

    Tôi ủng hộ quan điểm của tác giả, ông chủ tôn hoa sen đã thành công trong chiêu PR của mình .
    Nhưng đúng là đứng ở góc độ người Việt, ông chủ tôn Hoa sen đã quá đánh mất lòng tự tôn dân tộc, ông có thể làm như tác giải nói, hiểu nôm na là Người Việt dùng hàng Việt, có nghĩa là hãy lăng xê những gương anh hùng vượt khó của dân Việt lên trước đi đã, và tôi, nếu có nhu cầu mua tôn làm nhà, tôi sẽ không mua tôn Hoa sen .
    Nhưng cũng nhìn lại bản tính của người Việt: thà lăng xê một thằng trời hỡi đất hỡi nào, nó ở tận đẩu tận đâu, còn hơn lăng xê một người Việt Nam cùng dòng máu, vì tính sỹ diện, vì lòng đố kỵ, vì tính chỉ thích mình hơn người chứ không thích người hơn mình, vì cái tôi của bản thân to quá… nói gọn hơn, trong phòng làm việc của chúng ta, ít ai công nhận một người nào đó là người giỏi hơn mình, nhưng khi buôn dưa lê, sẵn sàng đưa ra hàng lô khuyết điểm của anh chàng đó…
    Chúng ta quen chém gió chuyện giời ơi, vô thưởng vô phạt, mà ít khi chém gió nhằm mục đích ca tụng bạn bè, giúp đỡ bạn bè. Bụt chùa nhà không thiêng là vì vậy .
    Có lẽ chỉ có thời khi chúng ta còn nhỏ: đọc sách người tốt việc tốt, mới có những bài viết về gương các cháu ngoan Bác Hồ (dù có khi được nói quá hơn thực tế, nhân điển hình).
    Cách đây mấy năm, ở TCT chúng tôi, có một cậu công nhân kỹ thuật, cũng có trình một tý, có khả năng một tý (nhưng chưa hẳn là cao), cũng nằm trong diện được chú ý cất nhắc, nhưng chẳng biết tại sao, quen biết báo chí thế nào, được một bài báo công đoàn ca ngợi là người thợ bậc nhất của tổng công ty…, thế là từ lãnh đạo tới anh em đồng nghiệp eo xèo, và tất nhiên khỏi có chuyện cất nhắc vì chẳng được lòng ai, chẳng ai nói tốt cho nữa…
    Chiều qua, nói chuyện với anh em trong công ty, một ông hỏi tôi: hình như tối nay anh chàng Nick nói chuyện ở sân Mỹ Đình, hình như anh chàng Nick là chủ một công ty đúng không anh, tôi trả lời: tôi không quan tâm lắm đến vụ này, dù anh ta đáng khâm phục, nhưng giá anh ta là người Việt thì tôi sẽ quan tâm hơn nhiều.

    Chúng ta cũng nhiều lúc cần giáo dục con cháu vượt khó khăn, nhưng thiếu gì tấm gương tốt ở VN, trong số anh em bạn bè của chúng ta cũng không ít trường hợp xứng đáng để chúng ta học tập hoặc lấy ví dụ cho con cháu học tập…, hãy ví dụ thiết thực hơn cho con cháu chúng ta bằng những tấm gương tốt của bạn bè chúng ta, của người VIỆT, hãy tự hào vì chúng ta là người VIỆT

    Trả lời

  2. Dao Phuc
    May 24, 2013 @ 16:06:18

    Tôi cũng có nghe về câu chuyện của Nick, với hậu thuẫn là gia đình của anh ta, những người đã biết tạo điều kiện và động viên cậu con trai khuyết tật của mình vươn lên trong cuộc sống, đây chính là nguồn động lực thúc đẩy con người khuyết tật như Nick tự tin, biến chính những cái khác người của mình thành một vai diễn hoàn hảo, nhờ vào tài diễn thuyết(cái này thì phải đầu tư, học hỏi cho có bài bản).
    Ở Việt Nam, có người cha mẹ nào có đủ điều kiện hoặc tư duy, tạo cho người con khuyết tật của mình những công cụ, hướng nghiệp cho nó lúc còn thơ dại, như cha mẹ của Nick đã làm cho cậu ta hay không? có thực mới vực được đạo, hay như triết học Mac- Lenin đã dạy: Vật chất quyết định ý thức mà!
    Nếu tự tin, con người ta có thể thành công ở mức độ nào đó( bất kể tốt hay xấu), như Nick kể lại, luôn luôn tin rằng đôi mắt của mình rất đẹp( mặc dù cũng không đúng lắm!) và cho dù ai cười chê, anh ta cũng tự tin rằng, mặc dù xấu nhưng vẫn có… đôi mắt đẹp. Thế là đủ để có thể đứng trước ống kinh, máy quay, đủ để tin rằng mọi điều có thể đến với mình… và chắc ở đằng sau anh ta còn là những tấm lòng yêu thương, chia sẻ ngọt bùi, đắng cay của sự thành công hay thất bại.
    Thời xa xưa thôi không nói tới, nhưng tôi được mục kích chuyện cô bé “xương thủy tinh” đi thi hát tại chương trình tìm kiếm tài năng Việt, em đã hát dưới sự chờ đợi, động viên của mẹ, một chút thành công nhỏ của em cũng đã làm mẹ em xúc động, nước mắt lăn dài trên gương mặt người mẹ. Và tôi cũng xin gửi lời cảm ơn tới Nick, một người khuyết tật không tự ti, biết tận dụng những ưu điểm của bản thân, dám nghĩ dám làm, mang tấm thân khác người và những thành công đạt được kêu gọi, động viên những người khuyết tật và gia đình của họ hãy vượt qua chính mình, giành lại cuộc sống như và hơn cả của những người bình thường
    khác
    30 tỷ đồng đầu tư của hãng Tôn Hoa sen, mặc dù có thể không thu đủ vốn, nhưng đã mang lại một ý nghĩa chính trị, tạo niềm tin sức mạnh cho xã hội. Và để quảng bá cho chương trình đầu tư này, cái thái quá cũng cần được bỏ qua, phải không các bạn!?

    Trả lời

  3. Ong mật
    May 24, 2013 @ 21:48:57

    Không biết cái tít của bài này có phải do HV viết ra hay copy ở đâu. Nhưng nói thật, tôi thì tôi nghĩ hơi khác.
    NGƯỜI VIỆT NAM TA CHẲNG CÓ GÌ ĐÁNG ĐỂ TỰ HÀO CẢ.
    Gặm nhấm ánh hào quang thắng Pháp Mỹ để rồi tự thổi đít nhau là trò cực kỳ nhố nhăng quá lố.
    Thử hỏi dân tộc VN đóng góp được bao nhiêu cho nền văn minh nhân loại ??? Hay là như một thời người ta hay nói câu ĐI TẮT ĐÓN ĐẦU như là một biểu hiện của sự khôn ngoan hơn người ??? Nhưng thực chất chỉ là sự láu cá, chỉ quen hưởng sẵn các thành tựu của thế giới văn minh, người Việt rất nhiều thói xấu đáng xấu hổ.
    Tôi không phải là người tôn sùng chủ nghĩa dân tộc. Tôi nghĩ rằng phàm đã là con người thì phải biết trọng phẩm giá tư cách con người, và phải biết lên án cái xấu ca ngợi cái tốt đẹp, dù điều đó ở đâu trên trái đất này.

    Trả lời

  4. Khách
    Jun 12, 2013 @ 06:11:39

    Hãy tự hào vì chúng ta là người VIỆT
    by hungdaubac in Nguyễn Văn Hùng
    Bài này mà của Nguyễn Văn Hùng à??? Hihihehe

    Trả lời

    • hungdaubac
      Jun 12, 2013 @ 10:10:15

      Không phải bài này của Nguyễn Văn Hùng, mà Hùng vàng chỉ cóp trên mạng và đổi tên đầu bài thôi, Hùng vàng không có ý đạo văn, mà chỉ sao chép về các bạn tham khảo thôi.
      Cuối bài đã có dòng chữ “Nguồn : facebook” mà.

      Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: