Cô gái đến từ hôm qua – phần 11

– Thằng Hải tới tìm con, đợi lâu quá không được nó về rồi .

 Chương 6

Tôi hứa với Tiểu Li tôi sẽ cho nó thêm vài viên bi nữa để bỏ vô ly nước. Nhưng đó là trong trường hợp tôi đánh ăn kia . Còn khi tôi chơi thua, tôi có quyền không giữ lời hứa . Thậm chí tôi còn có thể … đòi lại những viên bi tôi đã cho nó trước đây .
Tôi nhủ bụng như vậy và chạy qua nhà Tiểu Li .
Thấy tôi qua, Tiểu Li mừng lắm. Nó hỏi :
– Anh đem bi cho em hả ?
Tôi nói thẳng thừng :
– Không. Tao qua đòi lại mấy viên bi bữa trước.
Tiểu Li chưng hửng. Nó thụt lui một bước :
– Sao kỳ vậy ?
Tôi nhún vai :
– Có gì đâu mà kỳ ! Tao chơi thua hết rồi, mày trả mấy viên bi kia lại cho tao chơi tiếp.
Tiểu Li nhăn nhó :
– Em không trả đâu ! Trả cho anh, anh chơi thua nữa thì sao ?
Tôi gắt :
– Thua sao được mà thua ! Trả đây !
Tiểu Li không đáp. Nó chạy lại bàn ôm cứng cái ly .
Thấy nó ngoan cố, tôi sầm mặt bước lại và giằng cái ly ra khỏi tay nó. Tiểu Li tru tréo :
– Trả cho em ! Trả cái ly cho em !
Mặc cho nó la, tôi thản nhiên dốc ngược cái ly đổ nước ra và tóm mấy viên bi bỏ vào túi quần. Tiểu Li theo dõi hành động côn đồ của tôi bằng ánh mắt bất lực và tuyệt vọng. Nó ngồi bệt xuống đất khóc thút thít.
“Ăn cướp” mấy viên bi xong, tôi đặt cáily lên bàn, nói :
– Đừng khóc nữa ! Ngày mai tao trả lại cho mày gấp đôi chỗ bi này !
Tiểu Li không màng đến những lời hứa hẹn của tôi . Nó cứ đòi nằng nặc :
– Em không biết đâu ! Anh trả mấy viên bi lại cho em !
– Mai tao trả !
Tôi buông thõng một câu và lạnh lùng bỏ đi, không thèm liếc nó một cái .
Đi được mấy bước, tôi nghe tiếng Tiểu Li vang lên sau lưng :
– Anh không trả mấy viên bi cho em, em nghỉ chơi anh ra luôn !
– Cho mày nghỉ !
Nói xong, tôi chạy tuốt.
Thực ra, tôi định mượn đỡ mấy viên bi của Tiểu Li một bữa thôi . Đánh ăn, tôi sẽ trả lại cho nó, thậm chí tôi còn cho thêm.
Định bụng như vậy nhưng nào có được. Cầm mấy viên bi ra chơi một lát, tôi thua sạch sành sanh, đành đi tay không về nhà, mặt mày buồn xo . Nhớ đến cảnh tiểu Li ngồi khóc, tôi càng áy náy tợn. Tôi nhủ bụng sáng mai gặp Tiểu Li tôi sẽ tìm cách làm hòa với nó.
Nhưng sáng hôm sau, tôi đợi hoài vẫn không thấy Tiểu Li qua rủ tôi đi học như thường lệ. Chắc nó nghỉ chơi với mình luôn rồi ! Tôi buồn bã nghĩ thầm và lủi thủi ôm cặp đến trường.
Tiểu Li đang chơi nhảy dây trước cửa lớp. Thấy tôi, nó quay mặt ngó lơ chỗ khác. Thái độ lạnh nhạt của nó khiến tôi giận muốn ứa gan. Ý nghĩ làm lành với nó bỗng dưng bay biến đâu mất.
Khi vô học, tôi không thèm chấm chung lọ mực với Tiểu Li mà quay xuống bàn sau chấm chung với thằng Lợi sứt.
Lợi sứt hỏi tôi :
– Lọ mực mày đâu ?
– Tao làm mất rồi .
– Sao mày không mua lọ khác ?
– Tao chưa xin mẹ tao .
Lợi sứt lấy ngón tay cái bịt lọ mực lại . Nó ra điều kiện :
– Mày muốn chấm chung với tao, mày phải góp vào hai viên mực.
Tôi sờ túi :
– Tao đâu có mực sẵn ở đây !
– Thì ngày mai mày đem tới .
Tôi gật đầu :
– Ừ, ngày mai tao đem.
Nghe tôi hứa, Lợi sứt nhe răng cười và bỏ ngón tay ra . Từ lúc đó, tôi “liên minh” với Lợi sứt, cho Tiểu Li ra rìa . Suốt cả buổi học, tôi và Tiểu Li không hề nói chuyện với nhau . Thậm chí tôi không thèm nhìn nó.
Có lần, đang mải mê chép bài, cùi tay Tiểu Li vô tình chạm phải tay tôi . Tôi “hứ” một tiếng và vội vã rụt tay lại, y như chạm phải lửa . Tiểu Li không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ chép bài . Tôi rất muốn nhìn nó một cái để xem vẻ mặt nó như thế nào nhưng tôi kềm lại được.
Khi ra về, thấy Tiểu Li đi thơ thẩn một mình, lòng tôi bỗng nao nao . Nhưng tôi nhất định không chịu làm lành, ai bảo nó đòi nghỉ chơi với tôi chi !
Tôi chạy qua mặt Tiểu Li, vừa chạy vừa hát “là lá la” ra cái điều được nghỉ chơi với nó tôi rất vui . Tôi vượt lên trước đi chung với Lợi sứt.
Thấy tôi trờ tới, Lợi sứt nhắc ngay :
– Ngày mai mày nhớ nghen ?
– Nhớ gì ?
– Hai viên mực.
– Ừ.
Tôi ngán ngẩm thở một hơi dài . Lợi sứt là thằng “trùm sò” nổi tiếng trong lớp tôi . Lúc nào nó cũng nghĩ đến chuyện “thu vén cá thân”. Đứa nào nhờ chuyện gì nó cũng làm nhưng phải trả công nó đàng hoàng. Nó ra giá nghiêm chỉnh. Chép bài giùm là hai viên bi . Giữ dép trong giờ chơi thì một viên. Chả là lúc ra chơi, tụi tôi thường khoái chạy nhảy chân đất, đi dép nó lướng vướng rất khó chịu nên không đứa nào mang. Nhưng để dép trong lớp lại thường bị mất nên tụi tôi phải nhờ Lợi sứt giữ. Lợi sứt “làm giàu” bằng cách đó. Cứ sau mỗi giờ chơi bao giờ túi nó cũng rủng rỉnh những bi là bi . Nhưng dù vậy, Lợi sứt vẫn không “phất” lên được. Bởi vì, hễ cứ tích góp được kha khá, nó lại đem ra chơi và bị tụi tôi ăn lại hết. Thế là nó quay lại hành nghề giữ dép.
Lợi sứt là cái thằng như vậy nên tôi chẳng mê nó chút nào . Vì giận Tiểu Li tôi phải chơi với nó chứ thú thật đi chung với nó chán ơi là chán.
Trưa đó, tôi ăn cơm một cách uể oải .
Mẹ tôi hỏi :
– Con làm sao vậy ? Ở lớp bị cô giáo phạt hả ?
Tôi lắc đầu :
– Dạ, không có.
– Chứ sao có một chén cơm mà con ngồi cả buổi vậy ?
Tôi trả lời bằng cách cắm cúi ăn lẹ. Tôi đâu có thể nói cho mẹ tôi biết nỗi buồn của tôi được. Mẹ tôi cười chết.
Ăn cơm trưa xong, tôi ra đứng thơ thẩn trước hiên, chốc chốc lại liếc qua nhà Tiểu Li một cái . Đứng một hồi, không thấy nó đâu, tôi buồn bã quay vào .
Một lát, tôi lại chạy ra .
Lần này, tôi thấy Tiểu Li ngồi trước hiên. Nó đang chơi ô quan một mình.
Bỗng nó quay đầu nhìn sang tôi . Vì bất ngờ, tôi không kịp quay mặt đi chỗ khác, đành trơ mắt ra, mặt đỏ bừng. Thấy tôi đứng dựa cột dòm sang, nó giật mình cúi gằm mặt xuống.
Đang nhìn trộm bị Tiểu Li bắt gặp, tôi thấy quê quê, tính bỏ vô nhà. Nhưng chân tôi lại không chịu tuân theo ý nghĩ của tôi, nó nhúc nhích mấy cái rồi đứng yên tại chỗ.
Lát sau, Tiểu Li lại dòm qua . Lần này nó không quay mặt đi mà lại nhe răng cười . Tự dưng tôi thấy hàm răng sún của nó có duyên quá chừng. Tôi liền cười theo .
Tiểu Li mừng lắm. Nó hỏi, mặt tươi tỉnh :
– Anh biết chơi ô quan không ?
Tôi gật đầu :
– Biết.
Nó ngoắc :
– Qua đây chơi với em !
Không đợi nó “mời” đến lần thứ hai, tôi chạy vụt qua, lòng sung sướng vô kể. Sung sướng nhất là Tiểu Li chủ động làm hòa trước. Chứ tôi thì tôi … cóc thèm !
Tôi vừa ngồi xuống, Tiểu Li đã hỏi :
– Anh chơi bi thua hết rồi hả ?
Tôi giật mình, lúng túng :
– Ừ, thua hết rồi !
Vừa đáp tôi vừa thấp thỏm nhìn Tiểu Li . Tưởng nó kêu tôi qua chơi, ai dè nó kêu qua để đòi nợ ! Biết vậy tôi ở lì bên nhà đứng ôm cây cột chơi vui hơn !
Thấy tôi lộ vẻ hoảng hốt, Tiểu Li trấn an :
– Thua hết thì thôi ! Em không nghỉ chơi với anh nữa đâu !
Tôi thở phào :
– Vậy mà tao cứ tưởng…
Tiểu Li chớp mắt :
– Nghỉ chơi với anh, em buồn lắm !
Tôi chép miệng :
– Tao cũng vậy ! Nghỉ chơi với mày, tao thấy nhớ nhớ thế nào !
Nói xong, tự nhiên tôi bỗng đâm ngượng, bèn thò tay hốt nắm sỏi dưới đất, hắng giọng nói :
– Tao chơi trước nghen ?
Không đợi Tiểu Li lên tiếng, tôi bắt đầu rải sỏi vào từng ô và lạ thay, từ giây phút đó tôi cảm thấy lòng mình vô cùng nhẹ nhõm hệt như tôi với Tiểu Li chưa hề giận nhau bao giờ.

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. hungdaubac
    May 17, 2013 @ 09:20:02

    Nỗi đau khổ không của riêng ai…., chắc các anh 10iLTK74 cũng từng bị “nghỉ chơi” như vậy .

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: