Cô gái đến từ hôm qua Phần 5

Chương 3

Hồi nhỏ tôi đâu có đến nỗi ngu ngốc như vậy .
Tiểu Li bị tôi xỏ mũi dài dài .
Được tôi phân công nghĩ trò chơi mới, chắc nó nằm thao thức nghĩ ngợi suốt đêm. Nên mới tờ mờ sáng hôm sau, tôi chưa kịp leo xuống khỏi giường đã nghe tiếng nó ơi ới ngoài cửa :
– Anh Thư ơi ! Anh Thư !
Tôi ngồi trên giường, chăn quấn tận cằm, thò đầu ra cửa sổ :
– Làm gì kêu om sòm vậy ?
Trông thấy tôi, Tiểu Li khoa tay, khoe :
– Em nghĩ ra trò chơi mới rồi .
– Trò gì ?
Nó chớp mắt :
– Chơi đi trốn đi tìm.
Tôi “xì” một tiếng :
– Tưởng gì ! Tao nghĩ ra trò đó lâu rồi !
Tiểu Li chun mũi :
– Anh nghĩ ra sao anh không nói ?
Tôi gãi đầu :
– Tao định nói nhưng chưa kịp nói thì mày đã nói mất.
Không để ý đến giọng điệu ba hoa của tôi, Tiểu Li hào hứng rủ :
– Ra ngoài này chơi đi !
Tôi rụt cổ :
– Chưa được đâu ! Tao còn phải ngủ tiếp ! Mày về đi, lát nữa chạy qua kêu tao !
Nói xong, không đợi Tiểu Li đồng ý hay không, tôi nằm lăn ra giường.
Tiểu Li đứng lớ ngớ bên cửa sổ một hồi rồi chẳng biết làm gì, nó bỏ chạy về nhà.
Tôi ngủ một mạch đến trưa trờ trưa trật mới lồm cồm bò dậy đi rửa mặt. Lúc này bố mẹ tôi đã đi làm, nhà cửa vắng tanh.
Rửa mặt xong, nghe đói bụng, tôi mò xuống nhà bếp. Trên bàn ăn, mẹ tôi đã để sẵn cho tôi một tô cơm chiên và một chén nước mắm đậy dưới lòng bàn.
Tôi ngao ngán nhìn tô cơm chiên nguội ngắt, chưa biết nên ăn hay nhịn, bỗng nghe tiếng Tiểu Li kêu ầm đằng trước :
– Anh Thư ơi ! Anh Thư !
Tôi liền đậy lồng bàn lại và vội vàng chạy ra :
– Gì đó ?
Tiểu Li lúc lắc hai bím tóc :
– Chơi trò chơi đi !
Tôi xoa bụng :
– Tao chưa ăn sáng. Mày ăn sáng chưa ?
Nó lắc đầu :
– Chưa .
Tôi dậy trễ, chưa kịp ăn sáng đã đành. Nó dậy từ sáng sớm, sao giờ này cũng chưa ăn ? Tôi ngạc nhiên hỏi :
– Bộ buổi sáng mày nhịn đói hả ?
– Đâu có. Hồi sáng em uống sữa . Mẹ cho em một ổ bánh mì, em để dành lát nữa mới ăn.
Nghe tới bánh mì, mắt tôi sáng trưng như đèn pha . Tôi liếm môi, hỏi :
– Bánh mì có kẹp thịt không ?
– Có ! Có pa-tê nữa !
Con nhỏ này ác nhơn thiệt ! Tôi hỏi thịt thì bảo có thịt được rồi, còn khai thêm pa-tê chi nữa cho tôi thêm… đau khổ. Tôi nhìn nó, góp ý :
– Mày sún răng không nên ăn bánh mì.
– Sao vậy ?
– Hư răng hết !
Tiểu Li cắn môi :
– Em ăn hoài mà đâu có sao !
Tôi khịt mũi :
– Tại mày không biết đó thôi !
Nó lại thắc mắc :
– Sao hôm trước anh bảo chỉ ăn kẹo mới hư răng ?
Tôi giật mình :
– Tao có nói vậy hả ?
– Ừ.
– Hình như tao có nói bánh mì nữa chứ ! Chắc mày quên rồi !
– Đâu có ! Anh chỉ nói kẹo thôi . Mẹ em cũng bảo vậy .
– Mẹ mày cũng bảo vậy hả ?
– Ừ.
Tôi thở dài :
– Vậy thì thôi .
Tiểu Li ngơ ngác :
– Thôi là sao ?
Tôi chép miệng :
– Thôi là … mày cứ việc ăn bánh mì, còn tao … nhịn đói .
Đến đây, Tiểu Li bắt đầu hiểu ra “tâm sự” của tôi . Nó buột miệng :
– Thôi để em chạy về lấy ổ bánh mì qua anh với em ăn, khỏi để dành nữa .
Tôi hưởng ứng liền :
– Đúng rồi ! Bánh mì mà để lâu ăn mất ngon !
Tiểu Li vội vã chạy về. Lát sau, nó cầm ổ bánh mì qua đưa tôi :
– Anh lấy dao cắt đôi ra đi !
– Cần gì dao ! Tao bẻ bằng tay được rồi !
– Bẻ bằng tay đâu có đều .
– Đều chứ sao không !
Tôi lấy tay đo chiều dài ổ bánh mì, ước lượng điểm giữa rồi nghiến răng bẻ làm hai khúc. Mặc dù tôi cố bẻ cho hai phần bằng nhau nhưng rốt cuộc vẫn khúc to khúc nhỏ.
Tôi đưa khúc nhỏ cho Tiểu Li :
– Phần mày nè !
Nó liếc khúc bánh mì của tôi, phụng phịu :
– Anh khôn thấy mồ ! Anh lấy khúc to !
Tôi tằng hắng :
– Hồi sáng mày uống sữa rồi, giờ ăn khúc nho nhỏ thôi .
Tiểu Li không nói gì nhưng mặt nó xịu xuống. Sợ nó khăng khăng đòi đổi, tôi dọa :
– Tao mà ăn không no, tao chơi đi trốn đi tìm không nổi đâu !
Nghe tôi nói vậy, quả nhiên Tiểu Li không dám vùng vằng nữa . Nó đưa khúc bánh mì “nho nhỏ” lên miệng cắn ngon lành.
Tiểu Li ăn chậm như mèo . Tôi đã “giải quyết” khúc bánh mì của tôi từ lâu rồi mà nó thì vẫn nhẩn nha nhai tới nhai lui, trông bắt ngứa con mắt. Dòm nó nhai :Dp chép một hồi, vừa sốt ruột lại vừa thèm thuồng, tôi bực mình gắt :
– Lẹ lẹ lên mày ! Mày ăn chậm, tao đi ngủ tiếp à !
Nghe tôi giục, Tiểu Li ăn vội ăn vàng. Nhưng khúc bánh mì của nó vẫn còn hơn phân nửa . Tôi bèn gạ :
– Hay là mày đưa tao cắn giùm cho một miếng !
Sợ tôi buồn tình đi ngủ tiếp, Tiểu Li không dám phản đối “sáng kiến” của tôi . Nó chìa khúc bánh mì ra . Tôi ngoác mồm cắn một miếng to thật to . Nhìn khúc bánh mì khuyết một phần đáng kể, chắc Tiểu Li buồn lắm nhưng nó không dám để lộ ra ngoài .
Nuốt xong, “nhiệt tình” của tôi vẫn không giảm bớt :
– Miếng nữa !
Tiểu Li lại đau khổ chìa tay ra .
Nhờ sự “giúp đỡ” sốt sắng của tôi mà nhoáng một cái, khúc bánh mì trên tay Tiểu Li biến mất y như trò ảo thuật trong rạp xiếc vậy .
Khi thấy không còn gì để dụ dỗ nữa, tôi đưa tay quẹt mép, tuyên bố :
– Bây giờ chơi trò chơi được rồi !
Tiểu Li sáng mắt lên. Nó quên phắt nỗi đau khổ vừa rồi, hí hửng nói :
– Em đi trốn trước nghen ! Anh nhắm mắt lại đi !
Tôi nhắm mắt lại và tự hỏi không biết ngày mai Tiểu Li có được mẹ nó mua cho ổ bánh mì nào nữa không.

1 Phản hồi (+add yours?)

  1. hungdaubac
    Apr 01, 2013 @ 14:44:46

    Của đáng tội, anh chàng này giỏi hơn ngày xưa. Hồi bé, mình chỉ bắt nạt được cô em gái, chứ đâu bắt nạt được cô bé con nhà hàng xóm. Tuy nhiên về cơ bản thì cũng giống nhau về lý sự cùn và phương pháp bắt nạt .

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: