TÚI GẠO CỦA MẸ

(Nếu bạn rơi nước mắt sau khi đọc tác phẩm này, hãy mạnh dạn nói lên lời yêu thương dành cho mẹ của mình và chia sẻ với các bạn khác nhé!)

“Túi gạo của mẹ” là câu chuyện đẫm nước mắt về tình yêu vô bờ bến của người mẹ luôn sẵn sàng hy sinh vì con.

191402_Tinh-me1

Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này, nhưng dường như, nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ. Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ. Cha qua đời vì cơn bạo bệnh. Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng, người cha vắn số.
Người mẹ góa bụa ở vậy, chị quyết không đi bước nữa. Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình. Chị cặm cụi, chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp, tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị. Ngày qua ngày, năm nối năm, những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên, ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.

Học hết cấp hai, cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ. Thế nhưng không may thay, khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh. Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới. Vốn là lao động chính của gia đình, giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông. Cậu bé vốn hiểu chuyện, thương mẹ vất vả, cậu xin nghỉ học:

– Mẹ này, con nghỉ học thôi, ở nhà làm ruộng thay mẹ. Đi học, tiền đâu mà đóng học phí, tiền sinh hoạt phí, lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa, nhà mình biết lấy đâu ra.

– Có thế nào con cũng không được bỏ học. Con là niềm tự hào của mẹ. Chỉ cần con chăm chỉ học hành, còn những việc khác, con không phải bận tâm.

Hai mẹ con tranh luận rất lâu, cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ. Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm. Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được, mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má, cậu mới sững người lại. Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi. Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nở…

Nghe mẹ, cậu khăn gói vào trường nhập học. Lòng cậu nặng trĩu. Người mẹ đứng lặng hồi lâu, nhìn bóng con trai khuất dần…

Ít lâu sau, có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa, chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ. Chị nộp gạo cho con trai. Chị là người đến muộn nhất. Đặt bao gạo xuống đất, chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.

Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị, nói:

-Chị đặt lên cân đi. Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.

Chị cẩn thận tháo túi.

Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại, giọng lạnh băng:

-Thật chẳng biết nên nói thế nào. Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn. Đấy, chị xem. Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ, vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ, cả cám gạo nữa, đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi, gạo thế này, chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được. Thầy vừa nói vừa lắc đầu.

– Nhận vào.

Thầy nói, không ngẩng đầu lên, đánh dấu vào bảng tên của học sinh.

Mặt người mẹ đỏ ửng lên. Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:

-Tôi có 50.000 đồng, thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?

-Thôi, chị cầm lấy để đi đường uống nước.

Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay, khổ sở, mặt đỏ ửng lên, chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào. Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.

~*~

Đầu tháng sau, chị lại đến nộp gạo cho con trai. Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày, lắc đầu. Thầy có vẻ lạnh lùng, ác cảm:

– Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì, chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra, đừng trộn chung như thế này. Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem, với loại gạo hổ lốn thế này, liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?

– Thầy thông cảm. Thầy nhận cho, ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.

– Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào ! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.

Người mẹ im bặt, mặt chị trở nên trắng bệch, nhợt nhạt. Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp, bước cao ra về. Dáng chị liêu xiêu, đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hập như đổ lửa.

~*~

Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo. Chị lại đến. Vẫn dáng đi xiêu vẹo, mồ hôi mướt mải trên trán, ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ. Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.

Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra. Lần này, nét giận dữ in hằn trên mặt thầy. Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:

– Tôi đã nói với chị thế nào. Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa. Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này. Chị mang về đi. Tôi không nhận !

Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất. Dường như bao nỗi ấm ức, đau khổ và bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát. Chị khóc. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn. Có lẽ, chị khóc vì tủi thân và xấu hổ. Khóc vì lực bất tòng tâm.

Thầy Hùng kinh ngạc, không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế.

Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng. Một bên chân quắt queo lại.

– Thưa với thầy, gạo này là do tôi… Tôi đi ăn xin, gom góp lại bao ngày mới có được. Chẳng giấu gì thầy, chân cẳng tôi thế này, tôi làm ruộng thế nào được nữa. Cháu nó sớm hiểu chuyện, đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng. Thế nhưng tôi kiên quyết không cho, kiên quyết không để con tôi thất học. Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này. Nhà chỉ có hai mẹ con, cha cháu mất sớm… Thầy thương tình, thầy nhận giúp cho. Không nộp gạo, con tôi thất học mất !

Người mẹ trẻ này đều đặn ngày nào cũng thế. Trời còn tờ mờ, khi xóm làng còn chưa thức giấc, chị lặng lẽ chống gậy, lê mình rời khỏi thôn. Chị đi khắp hang cùng, ngõ hẻm xóm khác xin gạo. Đi mãi đến tối mịt mới âm thầm trở về. Chị không muốn cho mọi người trong thôn biết.

Lần này người bị xúc động mạnh lại là thầy Hùng. Thầy đứng lặng hồi lâu rôi nhẹ nhàng đỡ chị đứng lên. Giọng thầy nhỏ nhẹ :

– Chị đứng lên đi, người mẹ trẻ ! Chị làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi đã có lời không phải với chị. Thôi thế này, tôi nhận. Tôi sẽ thông báo với trường về hoàn cảnh của em học sinh này, để trường có chế độ học bổng hỗ trợ cho học sinh vượt khó.

Người mẹ trẻ đột nhiên trở nên cuống quýt và hoảng hốt. Chị gần như chắp tay lạy thầy. Giọng chị van lơn:

– Xin thầy. Tôi có thể lo cho cháu, dù không đủ đầy như các bạn nhưng tôi lo được. Khổ mấy, vất vả mấy tôi cũng chịu được. Chỉ xin thầy đừng cho cháu hay chuyện này. Đây là bí mật của tôi, mong thầy giữ kín giùm cho.

Chị kính cẩn cúi đầu chào thầy như người mà chị mang một hàm ơn lớn, đưa tay quệt mắt rồi lại nặng nhọc, liêu xiêu ra về.

Lòng thầy xót xa.

Thầy Hùng đem câu chuyện cảm động này báo với hiệu trưởng. Ban giám hiệu trường giữ bí mật này tuyệt đối. Nhà trường miễn phí toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho cậu học sinh có hoàn cảnh đặc biệt này. Ngoài ra,học lực của cậu rất khá, đủ tiêu chuẩn nhận được học bổng của trường.

Cuối cấp, cậu dẫn đầu trong danh sách những học sinh xuất sắc của trường. Cậu thi đậu vào trường đại học danh tiếng nhất của Thủ Đô. Trong buổi lễ vinh danh những học sinh ưu tú, khi tên cậu được xướng lên đầu tiên, mẹ cậu lặng lẽ đứng ở một góc khuất, mỉm cười sung sướng.

Có một điều rất lạ rằng trên sân khấu hôm ấy, có ba bao tải dứa sù sì được đặt trang trọng ở một góc phía ngoài cùng, nơi mọi người có thể dể dàng nhìn thấy nhất. Ai cũng thắc mắc,không hiểu bên trong ấy chứa thứ gì.

Trong buổi lễ trang nghiêm ấy, thầy hiệu trưởng rất xúc động và kể lại câu chuyện người mẹ trẻ đi ăn xin nuôi con học thành tài.

Cả trường lặng đi vì xúc động. Thầy hiệu trưởng ra dấu cho thầy Hùng phòng giáo vụ đến mở ba bao tải ấy ra. Đó là ba bao gạo mà người mẹ với đôi chân tật nguyền lặn lội khắp nơi xin về.

Thầy nói:

– Đây là những hạt gạo mang nặng mồ hôi và nặng tình của người mẹ yêu con hết mực. Những hạt gạo đáng quý này, tiền, vàng cũng không thể mua nổi. Sau đây, chúng tôi kính mời người mẹ vĩ đại ấy lên sân khấu.

Cả trường lại một lần nữa lặng người đi vì kinh ngạc. Cả trường dồn mắt về phía người phụ nữ chân chất, quê mùa đang được thầy Hùng dìu từng bước khó nhọc bước lên sân khấu.

Cậu con trai cũng quay đầu nhìn lại. Cậu há hốc miệng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ rằng người mẹ vĩ đại ấy không ai khác chính là người mẹ thân yêu của cậu.

– Chúng tôi biết, kể ra câu chuyện này sẽ khiến cậu học sinh ưu tú nhất trường bị chấn động rất mạnh về tâm lý. Thế nhưng, chúng tôi cũng mạn phép được nói ra vì đó là tấm gương sáng, tấm lòng yêu thương con vô bờ bến của người mẹ. Điều đó hết sức đáng quý và đáng được trân trọng vô cùng. Chúng tôi muốn thông qua câu chuyện cảm động này, giáo dục các em học sinh thân yêu của chúng ta về đạo đức và lối sống, về tình người và những nghĩa cử cao đẹp. Hôm nay, một lần nữa chúng ta vinh danh những người cha, người mẹ đã cống hiến, hy sinh cả đời mình vì tương lai con em…

Giọng thầy hiệu trưởng đều đều, ấm áp và hết sức xúc động. Tai cậu ù đi, cậu chẳng nghe thấy gì nữa cả,mắt cậu nhòe nước. Mẹ cậu đứng đó, gầy gò, khắc khổ, mái tóc đã sớm điểm bạc, mắt bà cũng chan chứa niềm hạnh phúc và ánh mắt ấm áp, yêu thương ấy đang hướng về phía cậu với cái nhìn trìu mến.

Người phụ nữ ấy run run vì chưa bao giờ đứng trước đám đông. Run run vì những lời tốt đẹp mà thầy hiệu trưởng đã giành cho mình. Với chị, đơn giản, tất cả chỉ xuất phát từ tình yêu bao la mà chị giành cho con trai. Chị không nghĩ được thế nào là sự hy sinh hay đạo lý lớn lao ấy.

Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:

– Mẹ ơi ! Mẹ của con…

(Bài viết do 51deal.vn sưu tầm)

7 phản hồi (+add yours?)

  1. hungdaubac
    Feb 22, 2013 @ 01:52:35

    Hùng vàng đã đọc câu chuyện này hàng bao nhiêu lần, và nói thật, lần nào cũng “ướt mi”, nay xin mời các bạn đọc và cho biết cảm tưởng nhé .

    Trả lời

  2. QS
    Feb 22, 2013 @ 08:04:43

    Truyện bịa của một cây bút mới tập tọe. Những câu chuyện mang nặng tính nhân văn cao đẹp như vậy không thiếu. Song có điều, người viết dựa trên nguồn tư liệu đã được đọc hoặc nghe đâu đó và viết lại theo cách riêng của mình. Trong các nhà sách ở VN bây giờ không thiếu gì các đầu sách ba xu kiểu thế này, họ đạo văn đâu đó sửa đi vài ba câu chữ xong xuất bản dưới những cái tên lạ hoắc, thậm chí bịa ra một tác giả tây nào đó cho nặng ký
    Những dạng truyện thế này, về côt chuyện là những vấn đề có thật trong xã hội, nhưng chả có tý giá trị nào về mặt văn học. Đọc chán phè
    Tếu táo một tý nhé ! Ở các nước văn minh (tư bản giãy mãi không chêt), học sinh đi học không mất tiền, nên các bà mẹ dù nghèo cũng không thể đi ăn mày để lấy tiền cho con đi học, nên không co cơ hội để trở thành vĩ đại. Chán qóa

    Trả lời

  3. hungdaubac
    Feb 22, 2013 @ 08:50:23

    OK, cám ơn QS đã có ý kiến sớm.
    Cũng có thể là chuyện bịa, nhà văn có quyền hư cấu mà…, nhưng mà vẫn có thể có ở VN trong hoàn cảnh cha mẹ vẫn phải lo học phí cho con cái, không thì con cái thất học ngay .
    Vấn đề không phải bịa hay thật, mà là ý nghĩa nhân văn của nó, và nó đạt được cái như QS nói : “Những dạng truyện thế này, về côt chuyện là những vấn đề có thật trong xã hội” và “mang nặng tính nhân văn cao đẹp ” là đã thành công lắm rùi, còn đối với giới phê bình, khoa học nó “chả có tý giá trị nào về mặt văn học” lại là chuyện khác.
    Và cái mà tớ mong và tin rằng: các thế hệ con cháu, khi đọc những câu chuyện như thế này, hiểu được phần nào nỗi khổ của cha mẹ đã phải khó nhọc vất vả lắm mới lo được cho chúng đi học, lo cho chúng thành người, để chúng hiểu chúng phải làm gì với cha mẹ và với cả con cháu chúng .
    Vì vậy, tớ không thấy “Chán qóa”, mà ngược lại thấy “Vĩ đại quá, những người MẸ như vậy”, và khi nghĩ lại về cha mẹ mình đã lo cho mình ăn học đầy đủ trong thời bao cấp đã qua, dù không đến mức khó khăn, vất vả như người MẸ trong câu chuyện này, tớ vẫn muốn làm như cậu con trai trong chuyện :”Cậu con trai cao lớn đứng vụt dậy, chạy lên ôm chầm lấy mẹ mà mếu máo khóc thành tiếng:
    – Mẹ ơi ! Mẹ của con…”

    Trả lời

  4. Dao Phuc
    Feb 23, 2013 @ 02:44:12

    Năm nay là năm TỴ, năm đầu của một “tam tai”mới, những ai tuổi Hợi- Mão-Mùi it nhiều cũng dính hạn chút ít.” Nam xung, nữ hợp” có nghĩa là nam nhẹ hơn vì sẽ nặng ở năm xung với tuổi của mình. Còn nữ thì “tam hợp biến tam tai”, cái này nặng hơn sao xấu đấy!
    Tôi nghỉ ở nhà, không hiểu sao cứ ốm mãi, cứ đau đầu, cứ ho, ho đến tức ngực. nằm lì ở nhà chẳng muốn đi khám bệnh, tự ý mua thuốc uống, có lẽ thế nên lâu khỏi… và thế là suy nghĩ miên man, nghĩ đén chữ Tam tai thì viết ra như vậy.
    Hôm nay đã đỡ nhiều, tôi vào trang của lớp. Đọc bài viết của các bạn, nhất là bài ” Túi gạo của mẹ” do HV gửi, tôi cũng đã chạnh lòng khi nhớ về mẹ của mình. Cái thành công của câu chuyện, là nội dung của nó đã tác động được một chút nào đó đến đạo đức xã hội. Tôi còn nhớ, không biết từ bao giờ, tôi cũng đã đọc một câu chuyện về người mẹ, thời gian quá lâu khiến tôi không còn nhớ rõ chi tiết, chỉ còn lại hình ảnh (do tôi tưởng tượng khi đoc) cậu con trai vì muốn có được trái tim của mẹ để đổi lấy thứ mình cần, đã không ngần ngại nói với mẹ điếu đó, và người mẹ đã tự tay móc trái tim đưa cho con. Cậu con vui vẻ cầm đi, vội vàng chạy cho nhanh để ước mơ sớm đạt được. Trên đường đi, cậu bỗng vấp ngã, trái tim văng ra, từ phía trái tim giọng của mẹ cậu vang lên ” con ơi, ngã có đau không con?”.Chuyện về người mẹ thì có rất nhiều, song hinh ảnh trên luôn theo tôi suốt bao năm qua mỗi khi nghĩ về MẸ
    (Câu chuyện không rõ có phải trong chuyện kể hàng tháng của cuốn truyện những tấm lòng cao cả không nhỉ?)

    Trả lời

  5. QS
    Feb 23, 2013 @ 03:41:18

    Gửi Phúc bài thuốc dân gian, mọi người có thể tham khảo
    Theo như những gì Phúc nói, rất có thể bạn bị bệnh về đường hô hấp, nhẹ thì viêm họng, viêm phế quản, viêm phổi, mong rằng bạn chỉ bị nhẹ thế thôi. Kinh nghiệm của tôi đối phó với căn bệnh này là: Bạn hãy dùng quả quất loại ương ương đun chín nhừ bằng nước lã, cho lượng nước vừa phải sao cho khi quất chín nhừ thì nước gần cạn là được, sau đó cho thêm mật ong và đun sôi lại là được. Bạn đổ ra cốc rồi nghiền nát tất cả vỏ, ruột, hột quất (lưu ý hột quất rất đắng nhưng rất tốt cho phổi) ngoáy trộn đều lên và uống ít một thường xuyên trong ngày, nhất là sau khi ăn xong, cần làm sạch họng và khoang miệng ngay bằng việc súc miệng bằng nước quất mật ong. Ngoài ra bạn uống bồi dưỡng thêm sữa tươi.( sữa dê càng tôt – xong cười he he)
    Trong phòng ngủ bạn nên để làm sao đó cho không khí luôn được thoáng đãng, tươi mới, tuyệt đối không để một thứ gì bị ẩm mốc trong phòng ngủ. Nên thiết kế lấy một quạt lọc bụi trong không khí, rất đơn giản bằng cách lấy vải tuyn màn căng lợp một lớp phía sau quạt gió (loại thường dùng), lưới lọc này sẽ ngăn lại các loại bụi và đặc biệt là bụi bông vải. Bụi bông vải trong phòng ngủ là rât nhiều, nó sinh ra từ các thao tác sinh hoạt hàng ngày của bạn, khi vào phổi nó gây bệnh. Trước đây bạn làm giám sát thi công chắc hẳn đã hít phải không ít bụi xi măng, điều này chắc chắn sẽ là không tốt, nếu thời gian dài dễ mắc bệnh bụi phổi. Bạn có thể đi đến nhờ bác sĩ chụp phổi xem sao (đừng nhờ Xuân Bình kẻo lại ngượng – đùa tì nhé)
    Chúc bạn – Thiên thần của tôi, năm mới nhiều sức khỏe và niềm vui. Bạn QS

    Trả lời

  6. QS
    Feb 23, 2013 @ 03:45:13

    Vài lời thắc mắc với HV:
    Ở Vũng Tàu có được tặng Beer Hanoi không ?

    Trả lời

    • Dao Phuc
      Feb 23, 2013 @ 04:48:37

      Cảm ơn Ngọc Quang! Tôi sẽ làm như bạn nói, nhà đang sẵn có cây quất chơi tết có rất nhiều quả ương ương. Bao giờ cũng vậy, bạn xuất hiện với thật nhiều hiểu biết, sâu sắc và… luôn châm biếm nữa. Nhân dịp xuân Quý Tỵ, chúc bạn cùng gia đình luôn mạnh khỏe, may mắn và nhiều niềm vui, hạnh phúc!

      Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: